同敦素沈宗師登鐘山酌一人泉

宋代 釋德洪
鐘山對吾戶,春曉開煙鬟。白雲峰頂泉,紺碧生微瀾。 經年未一酌,對客愧在顏。兩翁亦超放,瘦策容躋攀。 大千寄一瞬,境靜情亦閒。是時天慘憺,佳處多遺刪。 立談共嘲謔,豪氣破天慳。臨川冰玉清,風流繼東山。 茲游適所願,但恨無弓彎。東陽丘壑姿,痴絕膽亦頑。 孤坐巉絕處,掉頭不肯還。天風吹笑語,響落千岩間。 歸來數清境,但覺毛骨寒。從君乞秀句,端為刻斕斑。
zhōng shān duì   chūn xiǎo kāi yān huán bái yún fēng dǐng quán gàn   shēng wēi lán    
jīng nián wèi zhuó   duì kuì zài yán liǎng wēng chāo fàng shòu   róng pān    
qiān shùn   jìng jìng qíng xián shì shí tiān cǎn dàn jiā   chǔ duō shān    
tán gòng cháo xuè   háo tiān qiān lín chuān bīng qīng fēng   liú dōng shān    
yóu shì suǒ yuàn   dàn hèn gōng wān dōng yáng qiū chī 姿   jué dǎn wán    
zuò chán jué chù   diào tóu kěn hái tiān fēng chuī xiào xiǎng   luò qiān yán jiān    
guī lái shǔ qīng jìng   dàn jué máo hán cóng jūn xiù duān   wèi lán bān