通道瓢吟

宋代 黃裳
通道三杯太和好,已同五氣誰能到。漸造醉鄉方自然,忽體杳冥如得道。 坐上一時能兩忘,萬緣既斷非吾我。須期有物渾成時,先自醉鄉聊得耗。 若從泰定真相逢,含盡三才是懷抱。道方喪物無閒愁,休管垂楊與芳草。 感懷偶向桃溪路,落花流水年年去。仙家日月無古今,此景示人人不悟。 青衣為我折幽芳,待插陶巾訪真侶。笑而迎,寂而處,五行自是無尋處。 空將日月怨春風,日月烏能離得數。但明結果自然成,到了無生無一句。 聖賢絕口自難言,愚眾搖頭誰可度。 青衣兩畔長須後,駸駸小駿山間走。光陰猶長渭川叟,幸有雲山靜中壽。 大道杯,自然斗。天游杳杳長庚吟,天樂陶陶紫玄酒。 宛如對月成二人,九老圖中有無有。
tōng dào sān bēi tài hǎo   tóng shuí néng dào jiàn zào zuì xiāng fāng rán   yǎo míng dào    
zuò shàng shí néng liǎng wàng   wàn yuán duàn fēi yǒu hún chéng shí xiān   zuì xiāng liáo hào    
ruò cóng tài dìng zhēn xiàng féng   hán jǐn sān cái shì huái bào dào fāng sàng xián chóu xiū   guǎn chuí yáng fāng cǎo    
gǎn huái ǒu xiàng táo   luò huā liú shuǐ nián nián xiān jiā yuè jīn   jǐng shì rén rén    
qīng wèi zhé yōu fāng   dài chā táo jīn fǎng zhēn xiào ér yíng   ér chù   xíng shì xún chù    
kōng jiāng yuè yuàn chūn fēng   yuè néng shù dàn míng jié guǒ rán chéng dào   liǎo shēng    
shèng xián jué kǒu nán yán   zhòng yáo tóu shuí  
qīng liǎng pàn cháng hòu   qīn qīn xiǎo jùn 駿 shān jiān zǒu guāng yīn yóu zhǎng wèi chuān sǒu xìng   yǒu yún shān jìng zhōng shòu    
dào bēi   rán dòu tiān yóu yǎo yǎo cháng gēng yín tiān   táo táo xuán jiǔ    
wǎn duì yuè chéng èr rén   jiǔ lǎo zhōng yǒu yǒu