同次道游相國寺買得翠玉罌一枚

宋代 梅堯臣
古寺老柏下,叟貨翠玉罌。 獸足面以立,瓜腹肩而平。 虛能一勺容,色與藍水並。 我獨何為者,忽見目以驚。 家無半鍾畜,不吝百金輕。 都人莫識寶,白日雙眼盲。
lǎo bǎi xià   sǒu huò cuì yīng
shòu miàn   guā jiān ér píng
néng sháo róng   lán shuǐ bìng
wéi zhě   jiàn jīng
jiā bàn zhōng chù   lìn bǎi jīn qīng
dōu rén shí bǎo   bái shuāng yǎn máng