同遲賦春晚

宋代 蘇轍
池塘春旱欲生塵,一雨能令草木新。 脾病不嫌櫻筍薄,廩空偏喜麥禾勻。 白須照水湖光淨,淥酒留人鳥哢頻。 但恐少年嫌老丑,眼前無復一時人。
chí táng chūn hàn shēng chén   néng lìng cǎo xīn  
bìng xián yīng sǔn báo   lǐn kōng piān mài yún  
bái zhào shuǐ guāng jìng   jiǔ liú rén niǎo lòng pín  
dàn kǒng shào nián xián lǎo chǒu   yǎn qián shí rén