同陳太博諸公登六和塔

唐代 白珽
龍山古化城,浮屠峙其巔。 開殿生妙香,金碧森貝筵。 應真儼若生,倒飛青金蓮。 頭陀紺林叢,導我丹梯緣。 初猶藉佛日,閟境鯈已玄。 回頭失誰何,叫嘯衣相牽。 且復忍須臾,當見快意天。 嬌兒詫先登,網戶相鉤連。 炯若蟻在珠,九曲隨盤旋。 爛爛滄海開,落落雲氣懸。 群峰可俯拾,背閱黃鵠騫。 奇觀興懦夫,便欲凌飛仙。 絕頂按坤維,始見南紀偏。 神京渺何許,王氣須停躔。 舟車集百蠻,島嶼通人煙。 一為帝王州,氣壓三大千。 罡風灑毛髮,鐸語空蟬聯。 紅紅杏園花,愧乏慈恩篇。
lóng shān huà chéng   zhì diān  
kāi diàn 殿 shēng miào xiāng   jīn sēn bèi yán  
yìng zhēn yǎn ruò shēng   dào fēi qīng jīn lián  
tóu tuó gàn lín cóng   dǎo dān yuán  
chū yóu   jìng tiáo xuán  
huí tóu shī shuí   jiào xiào xiāng qiān  
qiě rěn   dāng jiàn kuài tiān  
jiāo ér chà xiān dēng   wǎng xiāng gōu lián  
jiǒng ruò zài zhū   jiǔ suí pán xuán  
làn làn cāng hǎi kāi   luò luò yún xuán  
qún fēng shí   bèi yuè huáng qiān  
guān xīng nuò   biàn 便 líng fēi xiān  
jué dǐng àn kūn wéi   shǐ jiàn nán piān  
shén jīng miǎo   wáng tíng chán  
zhōu chē bǎi mán   dǎo tōng rén yān  
wèi wáng zhōu   sān qiān  
gāng fēng máo   duó kōng chán lián  
hóng hóng xìng yuán huā   kuì ēn piān