同陳公彥推官登峨嵋亭

宋代 郭祥正
新亭彼誰搆,名因翰林揭。惟南極空曠,朗詠佳興發。 傾蓋忘形骸,輒莫嘆華發。歸帆天外低,渡鳥雲端沒。 中原崢嶸際,天塹限楚越。寧知承平來,但見山花歇。 君相方聖賢,胡為念京闕。但窮林泉樂,躡屐上崷崒。 酒量孰先降,樽罍未雲竭。欲尋太白墳,草間迷斷碣。 神交無古今,清風來飄忽。征轡還催人,東峰掛寒月。
xīn tíng shuí gòu   míng yīn hàn lín jiē wéi nán kōng kuàng lǎng   yǒng jiā xīng    
qīng gài wàng xíng hái   zhé tàn huá guī fān tiān wài   niǎo yún duān méi    
zhōng yuán zhēng róng   tiān qiàn xiàn chǔ yuè níng zhī chéng píng lái dàn   jiàn shān huā xiē    
jūn xiāng fāng shèng xián   wéi niàn jīng quē dàn qióng lín quán niè   shàng qiú    
jiǔ liàng shú xiān jiàng   zūn léi wèi yún jié xún tài bái fén cǎo   jiān duàn jié    
shén jiāo jīn   qīng fēng lái piāo zhēng pèi hái cuī rén dōng   fēng guà hán yuè