唐代 李嶠
孤秀峰陽岑,亭亭出眾林。春光雜鳳影,秋月弄圭陰。 高映龍門迥,雙依玉井深。不因將入爨,誰謂作鳴琴。
xiù fēng yáng cén   tíng tíng chū zhòng lín chūn guāng fèng yǐng   qiū yuè nòng guī yīn
gāo yìng lóng mén jiǒng   shuāng jǐng shēn yīn jiāng cuàn   shuí wèi zuò míng qín