題尊信齋

宋代 陸游
於虖孔孟何其卓,如天日月地海岳。正令舉世皆楊墨,邪正豈復勞商榷。 雖然此道久橫流,執熱其誰不思濯。魯鄒遺書世皆讀,要以尊信為善學。 吾友希真蓋其人,不肯俯首為齷齪。羹藜飯豆欲老矣,功雖未竟志則愨。 我居山陰子在閩,闕然不見千里邈。澤中久雨道路絕,叩戶忽聞聲剝啄。 尊信二字子所知,妙質豈復須斤斲。伏生九十語已訛,失旦自慚猶喔喔。
kǒng mèng zhuó   tiān yuè hǎi yuè zhèng lìng shì jiē yáng   xié zhèng láo shāng què
suī rán dào jiǔ héng liú   zhí shuí zhuó zōu shū shì jiē   yào zūn xìn wéi shàn xué
yǒu zhēn gài rén   kěn shǒu wèi chuò gēng fàn dòu lǎo   gōng suī wèi jìng zhì què
shān yīn zài mǐn   quē rán jiàn qiān miǎo zhōng jiǔ dào jué   kòu wén shēng zhuó
zūn xìn èr zi suǒ zhī   miào zhì jīn zhuó shēng jiǔ shí é   shī dàn cán yóu