題宗忠簡公誥

明代 宋濂
青城妖祲連雲赭,瞻烏靡止龍在野。百年藝祖舊河山,萬騎長驅若冰解。 京城留守一世豪,仰天雪涕風蕭騷。起扶白日照河北,赤手慾障三秋濤。 義旂戛天天為泣,四方猛士聞風集。自期徇國與天通,豈謂忠言反難入。 披肝上疏留至尊,乘輿不顧東南巡。拊床三叫大星落,非天棄宋良由人。 功業無成志可紀,古來英傑多如此。君侯心事漢武侯,偉氣英聲冠千祀。 我來已恨王世遲,不得親觀忠勇姿。每過鄉邑發猶豎,綸誥況是當時為。 卻憶前朝司馬死,章蔡群奸乘間起。國雖未亂政先亡,萬里蒙塵從此始。 吁嗟黼輩真奴臣,賊君致寇肥其身。姓名污眼尚欲嘔,君侯在位能無嗔。 侯乎侯乎慎勿嗔,誰使彼奴操國鈞。君不見汴京禮樂正全盛,江南杜宇啼天津。
qīng chéng yāo jìn lián yún zhě   zhān zhǐ lóng zài bǎi nián jiù shān wàn   cháng ruò bīng jiě    
jīng chéng liú shǒu shì háo   yǎng tiān xuě fēng xiāo sāo bái zhào běi chì   shǒu zhàng sān qiū tāo    
jiá tiān tiān wèi   fāng měng shì wén fēng xùn guó tiān tōng   wèi zhōng yán fǎn nán    
gān shàng shū liú zhì zūn   shèng 輿 dōng nán xún chuáng sān jiào xīng luò fēi   tiān sòng liáng yóu rén    
gōng chéng zhì   lái yīng jié duō jūn hòu xīn shì hàn hóu wěi   yīng shēng guān qiān    
lái hèn wáng shì chí   qīn guān zhōng yǒng 姿 měi guò xiāng yóu shù lún   gào kuàng shì dāng shí wéi    
què qián cháo   zhāng cài qún jiān chéng jiàn guó suī wèi luàn zhèng xiān wáng wàn   méng chén cóng shǐ    
jiē bèi zhēn chén   zéi jūn zhì kòu féi shēn xìng míng yǎn shàng ǒu jūn   hòu zài wèi néng chēn    
hóu hóu shèn chēn   shuí shǐ 使 cāo guó jūn jūn jiàn biàn jīng yuè zhèng quán shèng jiāng   nán tiān jīn