題竹與鏞孫

明代 楊士奇
我家賢弟珠林下,逝者寧知生者悲。四十七年長在夢,眼前慰意見孫枝。
jiā xián zhū lín xià   shì zhě níng zhī shēng zhě bēi shí nián zhǎng zài mèng   yǎn qián wèi jiàn sūn zhī