題朱氏山莊
才過合澗橋,便到雲林寺。泉石奇以秀,疑非人間地。
不知萬木中,亭榭更幽邃。溪聲隔竹喧,松色當樓翠。
鶴識嶺雲歸,僧乘蘿月至。嗒然吾喪吾,安問形與器。
cái
才
guò
過
hé
合
jiàn
澗
qiáo
橋
,
biàn
便
dào
到
yún
雲
lín
林
sì
寺
quán
。
shí
泉
qí
石
yǐ
奇
xiù
以
yí
秀
,
fēi
疑
rén
非
jiān
人
dì
間
地
。
bù
不
zhī
知
wàn
萬
mù
木
zhōng
中
,
tíng
亭
xiè
榭
gèng
更
yōu
幽
suì
邃
xī
。
shēng
溪
gé
聲
zhú
隔
xuān
竹
sōng
喧
,
sè
松
dāng
色
lóu
當
cuì
樓
翠
。
hè
鶴
shí
識
lǐng
嶺
yún
雲
guī
歸
,
sēng
僧
chéng
乘
luó
蘿
yuè
月
zhì
至
tà
。
rán
嗒
wú
然
sàng
吾
wú
喪
ān
吾
,
wèn
安
xíng
問
yǔ
形
qì
與
器
。