題竹次夏文度韻

明代 王洪
種成無數碧琅玕,翠羽常含宿雨寒。半夜行雲瀟灑過,小窗欹枕夢初殘。
zhǒng chéng shù láng gān   cuì cháng hán 宿 hán bàn xíng yún xiāo guò xiǎo   chuāng zhěn mèng chū cán