題竹

元代 陳顥
湘江玉一枝,風節清如許。掃榻致秋陰,鷓鴣啼暮雨。 直節從來瘦,虛心本自清。涼風屋頭起,葉葉是秋聲。
xiāng jiāng zhī   fēng jié qīng sǎo zhì qiū yīn zhè      
zhí jié cóng lái shòu   xīn běn qīng liáng fēng tóu   shì qiū shēng