題竹

元代 倪瓚
嘆息真成汗漫遊,經春歷夏又嗟秋。林居已是能鳴士,顧我寧非不繫舟。 江渚出吟聊自適,竹梢清淚浩難收。王孫莫道歸來好,芳草天涯恨未休。
tàn zhēn chéng hàn màn yóu   jīng chūn xià yòu jiē qiū lín shì néng míng shì   níng fēi zhōu    
jiāng zhǔ chū yín liáo shì   zhú shāo qīng lèi hào nán shōu wáng sūn dào guī lái hǎo fāng   cǎo tiān hèn wèi xiū