題周掾西山亭
江靜雲恬眼界空,危亭高枕麗譙東。風來雨後憑闌處,山在人間拄笏中。
春去平蕪隨處有,鳥啼斜日滿林紅。伯仁空洞渾無物,容我清樽一笑同。
jiāng
江
jìng
靜
yún
雲
tián
恬
yǎn
眼
jiè
界
kōng
空
,
wēi
危
tíng
亭
gāo
高
zhěn
枕
lì
麗
qiáo
譙
dōng
東
fēng
。
lái
風
yǔ
來
hòu
雨
píng
後
lán
憑
chù
闌
shān
處
,
zài
山
rén
在
jiān
人
zhǔ
間
hù
拄
zhōng
笏
中
。
chūn
春
qù
去
píng
平
wú
蕪
suí
隨
chù
處
yǒu
有
,
niǎo
鳥
tí
啼
xié
斜
rì
日
mǎn
滿
lín
林
hóng
紅
bó
。
rén
伯
kōng
仁
dòng
空
hún
洞
wú
渾
wù
無
róng
物
,
wǒ
容
qīng
我
zūn
清
yī
樽
xiào
一
tóng
笑
同
。