題中元觀次黎才翁韻

宋代 胡寅
掛了衣冠卻問農,幾回欹枕聽晨鐘。 壯懷了與浮雲渺,宿疹猶資大藥功。 想像濠梁寧有趣,追尋風馭豈無蹤。 道人要識春台樂,須身壺公問所從。
guà le guān què wèn nóng   huí zhěn tīng chén zhōng  
zhuàng huái le yún miǎo   宿 zhěn yóu yào gōng  
xiǎng xiàng háo liáng níng yǒu   zhuī xún fēng zōng  
dào rén yào shí chūn tái   shēn gōng wèn suǒ cóng