題中隱軒

南北朝 王寂
君不見嚴君平、梅子真,成都卜肆吳市門。萬人如海一身隱,外聽車馬爭馳奔。 又不見介之推、屈大夫,綿山澤畔何區區。孤高與世自冰炭,甘焚就溺捐微軀。 兩公朝市大喧噪,二子山林更牢落。混俗變姓良自欺,賣身買名何太錯。 我則願師白樂天,終身袞袞留司官。伏臘粗給憂患少,妻孥飽煖身心安。 況有民社可行道,隨分歌酒陶餘歡。經邦論道不我責,除書破賊非吾干。 折腰束帶莫恥五斗粟,猶勝元載胡椒八百斛。一朝事敗竟赤族,嗟爾安得為孤犢。 塵靴汗板莫厭時奔走,猶勝李斯相秦印如斗。一朝禍起遭鞭杻,卻思上蔡牽黃狗。 況知富貴不可求,僥求縱得終身憂。不如中隱軒中,日日醉倒不省萬事休。
jūn jiàn yán jūn píng méi zhēn   chéng shì mén wàn rén hǎi shēn yǐn   wài tīng chē zhēng chí bēn
yòu jiàn jiè zhī tuī dài   mián 綿 shān pàn gāo shì bīng tàn   gān fén jiù juān wēi
liǎng gōng cháo shì xuān zào   èr zi shān lín gèng láo luò hùn biàn xìng liáng   mài shēn mǎi míng tài cuò
yuàn shī bái tiān   zhōng shēn gǔn gǔn liú guān gěi yōu huàn shǎo   bǎo nuǎn shēn xīn ān
kuàng yǒu mín shè háng dào   suí fēn jiǔ táo huān jīng bāng lùn dào   chú shū zéi fēi gàn
zhé yāo shù dài chǐ dǒu   yóu shèng yuán zài jiāo bǎi zhāo shì bài jìng chì   jiē ěr ān wèi
chén xuē hàn bǎn yàn shí bēn zǒu   yóu shèng xiāng qín yìn dòu zhāo huò zāo biān niǔ   què shàng cài qiān huáng gǒu
kuàng zhī guì qiú   yáo qiú zòng de zhōng shēn yōu zhōng yǐn xuān zhōng   zuì dào xǐng wàn shì xiū