題中興頌石刻後

明代 沈周
有冊有冊一尺畸,啟閱重是磨崖碑。平原太守氣骨壯,殺賊餘力存毛錐。 千年白石耀深刻,風雨不剝神扶持。銅柱莫拔魑魅走,鐵網欲破珊瑚支。 快觀書法十數過,馴讀其語增噫嘻。君王愛色不愛國,金錢買禍由洗兒。 長安洛陽要自陷,法宮蜀棧誰安危。嗣君雖然返舊物,以得補失終磷緇。 此碑頌德實揭過,有家有國留箴規。晴窗日拓不輟手,來禽青李生蛛絲。
yǒu yǒu chǐ   yuè zhòng shì bēi píng yuán tài shǒu zhuàng shā   zéi cún máo zhuī    
qiān nián bái shí yào 耀 shēn   fēng shén chí tóng zhù chī mèi zǒu tiě   wǎng shān zhī    
kuài guān shū shí shù guò   xùn zēng jūn wáng ài ài guó jīn   qián mǎi huò yóu ér    
cháng ān luò yáng yào xiàn   gōng shǔ zhàn shuí ān wēi jūn suī rán fǎn jiù   shī zhōng lín    
bēi sòng shí jiē guò   yǒu jiā yǒu guó liú zhēn guī qíng chuāng tuò chuò shǒu lái   qín qīng shēng zhū