題致堂新州坐石

宋代 方岳
稜層不隔梅花嶺,萬里相從識兩翁。 卻怪牧牛亭下路,石麟咫尺臥秋風。
léng céng méi huā lǐng   wàn xiāng cóng shí liǎng wēng  
què guài niú tíng xià   shí lín zhǐ chǐ qiū fēng