題至樂堂

宋代 汪藻
倚空危榭壓城樓,千里風煙攝寸眸。二華忽從天外落,三河直入坐中流。 何人解得為邦樂,有客難甘去國愁。投老復來江漢外,此生歸計日悠悠。
kōng wēi xiè chéng lóu   qiān fēng yān shè cùn móu èr huá cóng tiān wài luò sān   zhí zuò zhōng liú    
rén jiě wèi bāng   yǒu nán gān guó chóu tóu lǎo lái jiāng hàn wài   shēng guī yōu yōu