題智果寺

宋代 王之道
呂侯妙章句,珠玉走鄰境。 想當落筆時,豪邁不淹頃。 智果古精舍,松篁轉岡嶺。 幽人所盤礴,俗客作遠屏。 春雲忽解剝,林日光炯炯。 門迎有高僧,烏用賦渴井。 開緘讀數過,令我發深省。 老來習懶放,萬事廢不整。 猶憐閒中趣,日月頗增永。 何當遂浮家,百口具舴艋。 不見六一翁,夢寐在清潁。 人生會如意,向晚果得請。
hóu miào zhāng   zhū zǒu lín jìng
xiǎng dāng luò shí   háo mài yān qǐng
zhì guǒ jīng shè   sōng huáng zhuǎn gāng lǐng
yōu rén suǒ pán   zuò yuǎn píng
chūn yún jiě bāo   lín guāng jiǒng jiǒng
mén yíng yǒu gāo sēng   yòng jǐng
kāi jiān shù guò   lìng shēn xǐng
lǎo lái lǎn fàng   wàn shì fèi zhěng
yóu lián xián zhōng   yuè zēng yǒng
dāng suì jiā   bǎi kǒu měng
jiàn liù wēng   mèng mèi zài qīng yǐng
rén shēng huì   xiàng wǎn guǒ de qǐng