題鄭秀才隱居

宋代 虞集
陶翁昔好菊,荒徑不暇鋤。素琴初無弦,名酒亦屢虛。 雖有二三子,薪水不讀書。淒涼千載下,高名將焉如。 不如鬼谷洞,鄭子樂有餘。種菊以為田,田中更為廬。 善藥不二價,詠觴送居諸。有子揮五弦,涼風在庭除。 時來青田鶴,亦出濠梁魚。昨者游京師,侯門曳華裾。 捧檄忽一喜,翩然告歸與。芳蒲采甘露,玉漿釀清醑。 老父坐堂上,稚子具籃輿。晨游南山陲,暮濯清水渠。 席閒撫猗蘭,房中詠《關雎》。以此得高壽,何必南陽居。
táo wēng hǎo   huāng jìng xiá chú qín chū xián   míng jiǔ
suī yǒu èr sān   xīn shuǐ shū liáng qiān zǎi xià   gāo míng jiàng yān
guǐ dòng   zhèng zi yǒu zhǒng wéi tián   tián zhōng gēng wèi
shàn yào èr jià   yǒng shāng sòng zhū yǒu zi huī xián   liáng fēng zài tíng chú
shí lái qīng tián   chū háo liáng zuó zhě yóu jīng shī   hóu mén huá
pěng   piān rán gào guī fāng cǎi gān   jiāng 漿 niàng qīng
lǎo zuò táng shàng   zhì lán 輿 chén yóu nán shān chuí   zhuó qīng shuǐ
xián lán   fáng zhōng yǒng guān 》。 gāo shòu   nán yáng