題趙子昂松石修篁圖

元代 貝瓊
白髮王孫老薊門,逢人只說山中趣。酒酣落筆有天機,寫作陰厓百年樹。 一株偃蹇龍蛇影,繞屋風聲三伏冷。流脂入地成虎魄,死骨經雷縮人癭。 森森竹石俱蒼然,一日坐我天姥前。王孫跨鶴歸何年,山空月明啼杜鵑。
bái wáng sūn lǎo mén   féng rén zhǐ shuō shān zhōng jiǔ hān luò yǒu tiān xiě   zuò yīn bǎi nián shù    
zhū yǎn jiǎn lóng shé yǐng   rào fēng shēng sān lěng liú zhī chéng   jīng léi suō rén yǐng    
sēn sēn zhú shí cāng rán   zuò tiān qián wáng sūn kuà guī nián shān   kōng yuè míng juān