題招隱寺
蒼崖何蟠回,嘗為隱君宅。
孰謂人琴亡,松風正蕭瑟。
花閒雪英舞,鹿去岩泉冽。
經聲草堂迥,天香中夜發。
月落山氣深,清猿嘯亦絕。
如何人外跡,輕為世綱別。
cāng
蒼
yá
崖
hé
何
pán
蟠
huí
回
,
cháng
嘗
wèi
為
yǐn
隱
jūn
君
zhái
宅
。
shú
孰
wèi
謂
rén
人
qín
琴
wáng
亡
,
sōng
松
fēng
風
zhèng
正
xiāo
蕭
sè
瑟
。
huā
花
xián
閒
xuě
雪
yīng
英
wǔ
舞
,
lù
鹿
qù
去
yán
岩
quán
泉
liè
冽
。
jīng
經
shēng
聲
cǎo
草
táng
堂
jiǒng
迥
,
tiān
天
xiāng
香
zhōng
中
yè
夜
fèi
發
。
yuè
月
luò
落
shān
山
qì
氣
shēn
深
,
qīng
清
yuán
猿
xiào
嘯
yì
亦
jué
絕
。
rú
如
hé
何
rén
人
wài
外
jì
跡
,
qīng
輕
wèi
為
shì
世
gāng
綱
bié
別
。