題張延之覺寺亭

宋代 廖剛
迷途非遠復,靖節子其徒。止水明心法,行年見道樞。 儼如還舊國,端是得遺珠。燕處今何事,春風詠舞雩。
fēi yuǎn   jìng jiē zhǐ shuǐ míng xīn   xíng nián jiàn dào shū
yǎn hái jiù guó   duān shì de zhū yàn chǔ jīn shì   chūn fēng yǒng