題張氏秋月軒

明代 楊士奇
開軒對秋月,皎若白玉盤。光輝上下澈無際,洞然八極天地寬。 山河微茫影可識,拂雲桂樹常團團。太虛無塵萬籟淨,玉繩璀璨金波寒。 是時秋氣澄,俯仰皆奇觀。靈台湛湛俗不染,坐與月色相盤桓。 念昔少小家西陲,愛此明月同襟期。黔南薊北行欲老,惟有明月長相隨。 月輪萬古行乾坤,年年常閱秋與春。平生雙眼炯如月,閱人富貴兼賤貧。 誰其胸中如月明,煩卿一閱世上人。
kāi xuān duì qiū yuè   jiǎo ruò bái pán guāng huī shàng xià chè dòng   rán tiān kuān    
shān wēi máng yǐng shí   yún guì shù cháng tuán tuán tài chén wàn lài jìng   shéng cuǐ càn jīn hán    
shì shí qiū chéng   yǎng jiē guān líng tái zhàn zhàn rǎn zuò   yuè xiàng pán huán    
niàn shào xiǎo jiā 西 chuí   ài míng yuè tóng jīn qián nán běi xíng lǎo wéi   yǒu míng yuè zhǎng xiàng suí    
yuè lún wàn xíng qián kūn   nián nián cháng yuè qiū chūn píng shēng shuāng yǎn jiǒng yuè yuè   rén guì jiān jiàn pín    
shuí xiōng zhōng yuè míng   fán qīng yuè shì shàng rén