題張師夔木石

明代 王恭
荒村怪石連樹根,古苔蒙茸野棘繁。蛟龍騰空虎豹蹲,寒霜落月啼清猿。 石門窈窕通仙源,我欲飄飄絕世喧。櫟山老人無復存,往往人間驚墨痕。 夢著銀簫亦斷魂,垂蘿飛鳥如可捫。石泉泠泠洗心言,白雲飛來誰與論。
huāng cūn guài shí lián shù gēn   tái méng róng fán jiāo lóng téng kōng bào dūn   hán shuāng luò yuè qīng yuán
shí mén yǎo tiǎo tōng xiān yuán   piāo piāo jué shì xuān shān lǎo rén cún   wǎng wǎng rén jiān jīng hén
mèng zhù yín xiāo duàn hún   chuí luó fēi niǎo mén shí quán líng líng xīn yán   bái yún fēi lái shuí lùn