題璋老清閟軒

宋代 王之道
典午接曹氏,其風扇浮虛。 當時波浪從,高談乃其餘。 竹誠松柏流,一日不可無。 子猷為此語,千古誰能渝。 堂堂韓退之,議論荀揚徒。 詠竹美清閟,長篇載諸書。 吉祥在無為,隱若西南隅。 我來過梅雨,新竹環精廬。 風梢弄蒼筤,日影穿扶疏。 高標挺直節,勁特凌萬夫。 道人謂予言,吾言葺吾居。 公其為吾名,要令與實符。 清閟退之詠,是軒良不孤。 何當對此君,搜吟更躊躇。
diǎn jiē cáo shì   fēng shàn  
dāng shí làng cóng   gāo tán nǎi  
zhú chéng sōng bǎi liú    
yóu wèi   qiān shuí néng  
táng táng hán tuì 退 zhī   lùn xún yáng  
yǒng zhú měi qīng   cháng piān zài zhū shū  
xiáng zài wéi   yǐn ruò 西 nán  
lái guò méi   xīn zhú huán jīng  
fēng shāo nòng cāng láng   yǐng chuān 穿 shū  
gāo biāo tǐng zhí jié   jìn líng wàn  
dào rén wèi yán   yán  
gōng wèi míng   yào lìng shí  
qīng tuì 退 zhī yǒng   shì xuān liáng  
dāng duì jūn   sōu yín gèng chóu chú