題張安道樂全堂

宋代 蘇轍
天命無不全,人事每自傷。 譬如摩尼珠,宛轉有餘光。 藻飾不能加,塵垢豈有亡。 世人未嘗識,姑射手自將。 我公體自然,率性非勉強。 馳驅四十年,不入憂患場。 晚歲事蒙養,斂退就此堂。 小儒豈知道,宿昔窺門牆。 申屠師無人,無足亦自忘。 如逢鄭執政,一笑先生傍。
tiān mìng quán   rén shì měi shāng  
zhū   wǎn zhuǎn yǒu guāng  
zǎo shì néng jiā   chén gòu yǒu wáng  
shì rén wèi cháng shí   shè shǒu jiāng  
gōng rán   shuài xìng fēi miǎn qiǎng  
chí shí nián   yōu huàn chǎng  
wǎn suì shì méng yǎng   liǎn tuì 退 jiù táng  
xiǎo zhī dào   宿 kuī mén qiáng  
shēn shī rén   wàng  
féng zhèng zhí zhèng   xiào xiān sheng bàng