題齋壁

宋代 陸游
殘發蕭蕭不滿簪,衰年亦自惜光陰。 作碑諛墓已絕筆,紬史藏山猶苦心。 穿破綠錢多稚筍,驚飛紅雨有幽禽。 北窗睡起摩挲眼,更覺清風直萬金。
cán xiāo xiāo mǎn 滿 zān   shuāi nián guāng yīn  
zuò bēi jué   chóu shǐ cáng shān yóu xīn  
chuān 穿 qián duō zhì sǔn   jīng fēi hóng yǒu yōu qín  
běi chuāng shuì yǎn   gèng jué qīng fēng zhí wàn jīn