題餘杭

唐代 張祜
四回山一面,台殿已嵯峨。中路見山遠,上方行石多。 天晴花氣漫,地煖鳥音和。徒漱葛仙井,此生其奈何。
huí shān miàn   tái diàn 殿 cuó é zhōng jiàn shān yuǎn   shàng fāng xíng shí duō
tiān qíng huā màn   nuǎn niǎo yīn shù xiān jǐng   shēng nài