題圓超寺挾溪亭

宋代 盧襄
孤亭瞰平野,雙溪分兩腋。野闊春風香,溪晴照人碧。 我來亭上天欲春,溪聲野色爭赴人。胸中丘壑相映發,翛然便欲乘飆輪。 惜無妙手王摩詰,半破鵝溪重畫出。溪山應喜得賞音,盡遣煙霞供落筆。 我嗟吟鬢犯車塵,一憑危欄眼界新。寄謝溪聲與山色,他時來作個中人。
tíng kàn píng   shuāng fēn liǎng kuò chūn fēng xiāng   qíng zhào rén    
lái tíng shàng tiān chūn   shēng zhēng rén xiōng zhōng qiū xiāng yìng xiāo   rán biàn 便 chéng biāo lún    
miào shǒu wáng jié   bàn é zhòng huà chū shān yīng shǎng yīn jǐn   qiǎn yān xiá gōng luò    
jiē yín bìn fàn chē chén   píng wēi lán yǎn jiè xīn xiè shēng shān   shí lái zuò zhōng rén