題友松軒

宋代 王稱
交友道日喪,伐木空遺音。因人樹榛杞,感物論素心。 豈無桃李花,朝芳夕仍改。何如松樹枝,青青色長在。 傾蓋白日晚,忘形霜霰深。庶其歲寒意,永矣諧南金。
jiāo yǒu dào sàng   kōng yīn yīn rén shù zhēn   gǎn lùn xīn
táo huā   cháo fāng réng gǎi sōng shù zhī   qīng qīng zhǎng zài
qīng gài bái wǎn   wàng xíng shuāng xiàn shēn shù suì hán   yǒng xié nán jīn