題怡雲卷

宋代 陳煒
富貴聞洛陽,幽寂稱柴桑。亦有謫仙人,對酒明月光。 月行有圓缺,花開易消歇。惟有空中雲,變幻在倏忽。 張君海內奇,愛之心怡怡。無心觸石起,漠漠隨風飛。 讀書在林麓,自停茅薝宿。長游湖海舟,帆檣共馳逐。 不見花月好,光榮難自保。但隨雲卷舒,逍遙以終老。
guì wén luò yáng   yōu chēng chái sāng yǒu zhé xiān rén   duì jiǔ míng yuè guāng
yuè xíng yǒu yuán quē   huā kāi xiāo xiē wéi yǒu kòng zhōng yún   biàn huàn zài shū
zhāng jūn hǎi nèi   ài zhī xīn xīn chù shí   suí fēng fēi
shū zài lín   tíng máo zhān 宿 cháng yóu hǎi zhōu   fān qiáng gòng chí zhú
jiàn huā yuè hǎo   guāng róng nán bǎo dàn suí yún juǎn shū   xiāo yáo zhōng lǎo