剔銀燈 歸途次驥江驛,曉起遇雨

宋代 范安瀾
一夜歸心馳驟。孤枕上、數殘清漏。遠寺鐘鳴,鄰牆雞唱,剛是五更時候。 衣衫重扣。對草閣、青燈如豆。 側側曉寒侵袖。猛雨乍聞檐溜。鄉夢無憑,愁懷欲熾,更盡昨宵餘酒。 只眉牢皺。恁情況、要人消受。
guī xīn chí zhòu zhěn shàng shù cán qīng lòu yuǎn zhōng míng   lín qiáng chàng   gāng shì gēng shí hou
shān zhòng kòu duì cǎo qīng dēng dòu
xiǎo hán qīn xiù měng zhà wén yán liù xiāng mèng píng   chóu huái chì   gèng jǐn zuó xiāo jiǔ
zhǐ méi láo zhòu nèn qíng kuàng yào rén xiāo shòu