題葉靖逸東庵

宋代 周端臣
一庵自隱古城邊,不是山林不市廛。落月半窗霜滿屋,臥聽宰相去朝天。
ān yǐn chéng biān   shì shān lín shì chán luò yuè bàn chuāng shuāng mǎn 滿   tīng zǎi xiàng cháo tiān