題養拙軒

宋代 徐璣
混沌分來便至今,紛紛巧事日成林。 月明未免蝦蟆食,秋至依然蟋蟀吟。 自歡一身全是幻,誰能萬事不容心。 到君齋舍清如水,應使凡機盡弗侵。
hùn dùn fēn lái biàn 便 zhì jīn   fēn fēn qiǎo shì chéng lín  
yuè míng wèi miǎn shí   qiū zhì rán shuài yín  
huān shēn quán shì huàn   shuí néng wàn shì róng xīn  
dào jūn zhāi shè qīng shuǐ   yīng shǐ 使 fán jǐn qīn