題楊補之六七十歲時所畫淵明像並寫歸去來辭後
長憐放筆寫梅真,何幸披圖識故人。晚歲親臨歐褚法,清風卻掃宋齊塵。
杖藜獨去斜川晚,野服微吟五柳春。尚友交情千載上,為公再拜一沾巾。
zhǎng
長
lián
憐
fàng
放
bǐ
筆
xiě
寫
méi
梅
zhēn
真
,
hé
何
xìng
幸
pī
披
tú
圖
shí
識
gù
故
rén
人
wǎn
。
suì
晚
qīn
歲
lín
親
ōu
臨
chǔ
歐
fǎ
褚
qīng
法
,
fēng
清
què
風
sǎo
卻
sòng
掃
qí
宋
chén
齊
塵
。
zhàng
杖
lí
藜
dú
獨
qù
去
xié
斜
chuān
川
wǎn
晚
,
yě
野
fú
服
wēi
微
yín
吟
wǔ
五
liǔ
柳
chūn
春
shàng
。
yǒu
尚
jiāo
友
qing
交
qiān
情
zǎi
千
shàng
載
wèi
上
,
gōng
為
zài
公
bài
再
yī
拜
zhān
一
jīn
沾
巾
。