題徐子禮宗丞自覺齋

宋代 陸游
末俗紛紛只自謾,惟公肯向靜中觀。 閒看此事從何得,正自他人著力難。 茶熟松風生石鼎,香殘雲縷遶蒲團。 江湖多少痴禪衲,蹋破青鞋覓話端。
fēn fēn zhī mán   wéi gōng kěn xiàng jìng zhōng guān  
xián kàn shì cóng de   zhèng rén zhù nán  
chá shú sōng fēng shēng shí dǐng   xiāng cán yún rào tuán  
jiāng duō shǎo chī chán   qīng xié huà duān