題潯陽樓 自此後詩,江州司馬時作。

唐代 白居易
常愛陶彭澤,文思何高玄。 又怪韋江州,詩情亦清閒。 今朝登此樓,有以知其然。 大江寒見底,匡山青倚天。 深夜湓浦月,平旦爐峰煙。 清輝與靈氣,日夕供文篇。 我無二人才,孰為來其間? 因高偶成句,俯仰愧江山。
cháng ài táo péng   wén gāo xuán
yòu guài wéi jiāng zhōu   shī qíng qīng xián
jīn zhāo dēng lóu   yǒu zhī rán
jiāng hán jiàn   kuāng shān qīng tiān
shēn pén yuè   píng dàn fēng yān
qīng huī líng   gōng wén piān
èr rén cái   shú wèi lái jiān  
yīn gāo ǒu chéng   yǎng kuì jiāng shān