題雪竇山妙高峰

宋代 鄭清之
陸地芳洲擁翠翹,巨靈穿石滾雲濤。 搏空蒼鳳欲飛舞,奔海玉龍爭怒號。 萬象橫陳坤軸富,一亭平挹月輪高。 獨醒未覺孤清景,笑酌寒泉讀楚騷。
fāng zhōu yōng cuì qiào   líng chuān 穿 shí gǔn yún tāo  
kōng cāng fèng fēi   bēn hǎi lóng zhēng háo  
wàn xiàng héng chén kūn zhóu   tíng píng yuè lún gāo  
xǐng wèi jué qīng jǐng   xiào zhuó hán quán chǔ sāo