題息軒

宋代 黃庭堅
僧開小檻籠沙界,鬱郁參天翠竹叢。 萬籟參差寫明月,一家寥落共清風。 蒲團禪板無人付,茶鼎薰爐與客同。 萬水千山尋祖意,歸來笑殺舊時翁。
sēng kāi xiǎo kǎn lóng shā jiè   cān tiān cuì zhú cóng  
wàn lài cēn xiě míng yuè   jiā liáo luò gòng qīng fēng  
tuán chán bǎn rén   chá dǐng xūn tóng  
wàn shuǐ qiān shān xún   guī lái xiào shā jiù shí wēng