題休寧夏氏雙應堂

宋代 胡炳文
幾尺墳高手自培,終天無復餋南陔。松楸在望長興嘆,草木無情亦見哀。 哭裂碧筠雙干起,淚含紅藥並頭開。詩人秪是誇祥瑞,孝感那知心上來。
chǐ fén gāo shǒu péi   zhōng tiān juàn nán gāi sōng qiū zài wàng cháng xīng tàn cǎo   qíng jiàn āi    
liè yún shuāng gàn   lèi hán hóng yào bìng tóu kāi shī rén zhī shì kuā xiáng ruì xiào   gǎn zhī xīn shàng lái