題繡佛齋詩 其二

清代 陳恭尹
玉潔因成色,金堅遂有聲。古人言不朽,皆自性情生。 寡鶴夜中唳,哀猿申旦鳴。何須立文字,聞者盡沾纓。
jié yīn chéng   jīn jiān suì yǒu shēng rén yán xiǔ   jiē xìng qíng shēng
guǎ zhōng   āi yuán shēn dàn míng wén   wén zhě jǐn zhān yīng