題興元明珠亭

唐代 京兆女子
寂寥滿地落花紅,獨有離人萬恨中。 回首池塘更無語,手彈珠淚與春風。
liáo mǎn 滿 luò huā hóng   yǒu rén wàn hèn zhōng
huí shǒu chí táng gèng   shǒu dàn zhū lèi chūn fēng