題謝廷循作山水 其二

明代 楊士奇
秋日明錦樹,秋水漾輕艫。得魚足充庖,亦足供酒壺。 青山常為鄰,白鷗常為徒。不識簪纓貴,焉知憂與虞。
qiū míng jǐn shù   qiū shuǐ yàng qīng chōng páo   gōng jiǔ
qīng shān cháng wèi lín   bái ōu cháng wèi shí zān yīng guì   yān zhī yōu