題夏訓武圭畫牛

宋代 張煒
枯木立數莖,斷岸走千尺。旁有牧牛兒,放牛倚拳石。 牛閒芳草間,兒倦眠跼蹐。畫手筆入神,淡墨奪真跡。 憑誰喚兒醒,落日歸路僻。覺來橫短笛,吹斷遠山碧。
shù jīng   duàn àn zǒu qiān chǐ páng yǒu niú ér fàng   niú quán shí    
niú xián fāng cǎo jiān   ér juàn mián huà shǒu shén dàn   duó zhēn    
píng shuí huàn ér xǐng   luò guī jué lái héng duǎn chuī   duàn yuǎn shān