題夏士文園亭

元代 貝瓊
窗戶青紅竹里開,竹深無地著塵埃。山移閬花千峰出,水接銀河一道回。 釀酒每留賓客醉,賦詩重許老夫來。暖風遲日春如海,隨意何妨坐綠苔。
chuāng hu qīng hóng zhú kāi   zhú shēn zhù chén āi shān láng huā qiān fēng chū   shuǐ jiē yín dào huí
niàng jiǔ měi liú bīn zuì   shī zhòng lǎo lái nuǎn fēng chí chūn hǎi   suí fáng zuò tái