題孝子陵

唐代 耿湋
荒墳秋陌上,霜露正霏霏。松柏自成拱,苫廬長不歸。 浮埃積蓬鬢,流血在麻衣。何必曾參傳,千年至行稀。
huāng fén qiū shàng   shuāng zhèng fēi fēi sōng bǎi chéng gǒng   shān zhǎng guī
āi péng bìn   liú xiě zài zēng shēn chuán   qiān nián zhì xíng