題嘯竹軒

宋代 李新
借與江風入茂林,低低戛玉伴龍吟。 琅玕影動分清奏,鸞鳳聲寒得至音。 妙處成文元有節,虛中出樂自無心。 子期一聽終區別,流水高山不在吟。
jiè jiāng fēng mào lín   jiá bàn lóng yín
láng gān yǐng dòng fēn qīng zòu   luán fèng shēng hán zhì yīn
miào chù chéng wén yuán yǒu jié   zhōng chū xīn
tīng zhōng bié   liú shuǐ gāo shān zài yín